Xứ Truồi mít ngọt thơm dâu Anh đi làm rể ở lâu không về.
Núi Truồi ai đắp mà cao Sông Hưng ai bới ai đào mà sâu Vầng trăng lơ lửng trên đầu Mơn man gió thổi , nỗi sầu vợi nguôi Đò ai xuôi ngược sông Truồi Nghe câu mái đẩy cũng xuôi lòng người Bây giờ cuộc sống vui tươi Đôi bờ giả gạo tiếng người rộn vang.
Xa trường vắng lớp từ lâu Nhớ viên phấn trắng bạc màu thời gian Trường xưa trên đất Lộc An Núi Truồi che bóng mây ngàn Hải Vân.
Xứ Truồi rộng cả đồng sâu Muốn ăn cơm trắng làm dâu xứ Truồi
Mỏng manh...mong manh Đố ai câu được cá hanh nguồn Truồi
Nước sông Truồi vừa trong vừa mát Gái sông Truồi vừa đẹp vừa ngoan.
Đường chợ Hôm cát mịn dễ đi Ơi cô mình ơi bớt dạ từ bi Để anh lên xuống đôi khi kẻo buồn.